Trong cuộc đời này, hãy nhớ nhé, tuổi trẻ không phải dư thừa để đem ra ban phát. Người rời xa bạn mà quên hết đi những ngày tự chữa lành những chát đắng cho người, thì hãy gượng cười mà buông.
Anh chưa bao giờ ghen với quá khứ, chưa từng lượng lự khi ngồi nghe em buông từ nói về người ấy. Anh biết, có những sự nuối tiếc không phải để yêu thương mà là để tìm cho mình một con đường không mang tên quá khứ.
Đến sau một người, suy cho cùng, đó có chăng là lỗi của lương duyên. Vậy nên anh chưa bao giờ ghen với người cũ, anh thấy tiếc cho cậu ta vì chưa đủ tinh tế. Chưa đủ yêu thương để mang về một người con gái như em.
Nhưng em à, anh thấy nuối tiếc cho tình mình, ước gì trong hành trình của hai đứa, không xuất hiện một người thứ ba. Ngươi mà chỉ cần một nụ cười cũng làm em thao thiết nhớ. Giống như một đứa trẻ con lạc mẹ, anh đi như kẻ lãng du, nỗi đau vừa đủ để anh buông tay mà không bao giờ hối tiếc khi đánh mất em.
Tạm biệt em nhé, bởi có lẽ sống trên đời này không thể chỉ biết yêu riêng mình, mà còn phải nghĩ đến nỗi lòng của người ta. Anh đã nghĩ đến người thứ ba, đến em. Cậu ta xứng đáng hơn anh, bởi vì giây phút cậu ấy bước đến đã đẩy trái tim em vào bờ vực chênh vênh. Và anh biết, trái – tim – chỉ – còn – nuối – tiếc – thương – mình.
Anh đã lặng lẽ rời đi trong một ngày giông gió, ngày anh biết ghen với người ta, và hẳn nhiên đó không phải là người cũ mà đó là người – thứ – ba. Bây giờ anh mới hiểu, dù có triệu năm ở bên nhau, cũng không ý nghĩa bằng một lần trái tim thấy hao màu khi em thấy bóng người xa khuất.
Anh và em, hai người đã từng. Suy cho cùng nỗi buồn em dành cho người cũ, anh vừa đủ để lấp chỗ trống vào. Khoảng chông chênh ấy, anh vá lấy và giữ về phần mình những vết sẹo cho em. Khi vết thương lành, những mong manh bắt đầu rạng vỡ. Em ngẩn ngơ ở bến bờ nào xa lắm, anh mang nỗi buồn thăm thẳm đi về chiều riêng anh.
Thế là hết, em quên anh như lẽ tự nhiên khi bình minh đến bóng đêm trốn vùi. Em an vui với ánh sáng, với hạnh phúc, với những đêm cười vui trong đèn mờ và quán bar đầy mùi bia và bình – minh – mà – em – tìm – thấy. Còn anh trở về nếm lấy những đắng chát, giam mình vào bóng tối thôi hi vọng dù chỉ thêm một lần. Nước mắt không là dễ dãi để tràn ra, lòng anh không đủ rộng để chờ đợi và thứ tha nên anh chọn cho mình cái quyền cuối cùng là im lặng.
Chợt nhớ lại em chưa bao giờ nói yêu anh, có lẽ bởi một điều trong chừng ấy thời gian bên cạnh, anh chưa bao giờ là duy nhất, người thứ ba được em thương rất thật, em hét với đời thương nhất người ta. Người cũ, người thứ ba trong cuộc tình của chúng ta đã làm em cười và khóc. Vậy anh là gì đây, bóng mây che nắng? một ánh mắt soi đường? Mà thôi là gì cũng được, anh buông tay và đi chưa bao giờ anh thấy mình làm điều gì buồn đến vậy.
Trong cuộc đời này, hãy nhớ nhé, tuổi trẻ không phải dư thừa để đem ra ban phát. Người rời xa bạn mà quên hết đi những ngày tự chữa lành những chát đắng cho người, thì hãy gượng cười mà buông.
Theo iblog
0 nhận xét:
Đăng nhận xét