Vũ hốt hoảng khi thấy khói bốc ra nghi ngút từ trong nhà. Tá hỏa khi biết Linh vẫn còn ở trong bếp, Vũ vội vã vứt xe lao vào nhà.
Linh vào bếp cùng mẹ Vũ với thái độ rất tự tin. (Ảnh minh họa)
Là con một, lại sinh ra trong một gia đình khá giả nên từ nhỏ Linh chẳng phải động tay chân vào bất cứ việc gì. Nên khi đã ở cái tuổi 24, nấu một bữa cơm quả thực là điều quá khó khăn với Linh. Mẹ Linh đến lúc nhận ra phải dạy nữ công gia chánh cho con gái thì cũng đã quá muộn bởi lúc đó, Linh sắp lên xe hoa về nhà chồng.
Biết rõ Linh vụng về nhưng Vũ vẫn một lòng yêu thương và quyết tâm lấy Linh làm vợ. Ngoài cái sự đoảng ra thì Linh chẳng có điểm gì đáng chê. Xinh đẹp, học thức, ngoan ngoãn, hiền lành, lễ phép. Nhưng con người ai cũng phải có khuyết điểm, và khuyết điểm của Linh chính là đoảng quá mức cho phép. Mà ở một người con gái, đoảng đôi khi lại là tội lớn.
Còn nhớ trước hôm Vũ đưa Linh về ra mắt. Mẹ Linh đã gọi Vũ sang nhà để căn dặn Vũ nhớ để ý đến Linh. Nhìn Linh quay cuồng trong bếp với những món ăn mà mẹ Linh chỉ dạy, tay chân lóng ngóng vụng về mà Vũ phải ôm bụng cười ngặt nghẽo. Nhìn vài động tác bắt đầu thành thục của Linh, Vũ cứ nghĩ ngày mai ra mắt sẽ thật êm đẹp, nhưng không ngờ.
Qua vài câu chuyện và cách nói năng, ứng xử, bố Vũ có vẻ khá hài lòng về Linh. Linh đã vượt qua cửa ải thứ nhất. Giờ tới cửa ải thứ 2 chính là mẹ Vũ. Mẹ Vũ không phải người kĩ tính nhưng bà yêu cầu con dâu tương lai phải biết làm vài món ăn đơn giản để sau này còn biết cách chăm sóc nhà chồng. Nghĩ tới màn dạy học của mẹ Linh hôm qua, Vũ nghĩ người thông minh như Linh chắc cũng đã lĩnh ngộ được vài điều. Ai ngờ…
Linh vào bếp cùng mẹ Vũ với thái độ rất tự tin. Vũ cảm thấy yên tâm phần nào vì đã 20 phút trôi qua mà vẫn chưa nghe thấy tiếng đổ vỡ. Nhưng hỡi ơi, Vũ vừa dứt ý nghĩ xong thì xoảng, hình như có tiếng bát vỡ. Đành bỏ dở ván cờ với bố, Vũ hớt hải chạy vào xem thì thấy chiếc đĩa hoa mà mẹ Vũ yêu thích đã hóa thành trăm mảnh dưới chân Linh. Linh nhìn Vũ mặt tái mét. Tưởng mẹ Vũ sẽ nổi nóng nhưng ai ngờ bà còn vui tính chọc lại Linh:
- Không cần phải sợ hãi thế đâu con, chỉ là chiếc đĩa thôi mà.
Lúc ấy Vũ mới thở phào nhẹ nhõm. Còn sắc mặt Linh cũng hồng hào trở lại. Một lúc sau mẹ Vũ nói quên mua thứ gì đó nên phải đi ra chợ. Vũ nhanh nhẹn lấy xe đưa mẹ đi. Vũ vừa đi được có chừng 20 phút mà về nhà thấy bố đứng ở ngoài với nét mặt hốt hoảng, khói thì bốc ra nghi ngút từ trong nhà. Tá hỏa khi biết Linh vẫn còn ở trong bếp, Vũ vội vã vứt xe lao vào nhà. Trong đám khói dày đặc, Vũ nhanh chóng phát hiện ra Linh nhờ tiếng ho sặc sụa. Căn bếp nồng nặc mùi thịt khét. Phải mất nửa tiếng sau, đám khói tan đi, Linh mới hoàn hồn trở lại. Thì ra Linh trổ tài làm món bò áp chảo mới học được hôm qua của mẹ để chiêu đãi cả nhà Vũ. Nhưng chẳng hiểu Linh tẩm ướp và thực hiện kiểu gì mà khói mỗi lúc một nhiều, thịt thì không thấy chín mà chỉ thấy khét. Nhìn Linh mếu máo, cả nhà ôm bụng cười ngặt nghẽo.
Sau buổi ra mắt đáng nhớ ấy, Linh về nhà ôm gối khóc một trận tơi bời. Ngày hôm sau, mẹ Linh ngỡ ngàng khi thấy Linh đi đăng kí học nấu ăn, còn lôi về một đống sách dạy nữ công gia chánh, đọc say sưa tới mức quên cơm. Vũ thấy hạnh phúc vì điều đó. Vũ biết chắc rằng trong tương lai, mình sẽ có một người vợ không chỉ thông minh, tháo vát mà còn khéo léo, đảm đang.
Theo blogtamsu
0 nhận xét:
Đăng nhận xét